Showing posts with label oneshot. Show all posts
Showing posts with label oneshot. Show all posts

Sunday, 27 November 2011

[oneshot] come on!!! papa daddy

Đây thực ra chỉ là phiên ngoại của nhưng do trình độ wind có hạn, lười biếng lại vô biên :shame: nên không edit hết cả fic được :shame: wind có để link về fic gốc, nếu mọi người muốn đọc có thể copy bản raw về để qt :shame: (link)




Author: 浮灯

Title: 加油!爹地爸爸

Translator: CCP

Editor: wind JJ

Length: oneshot

Rating: PG

Genre: humor, crack


Saturday, 6 November 2010

[oneshot] Kim Jaejoong, nô lệ của thú cưng


Author: thepwahlove

Title: Kim Jaejoong, nô lệ của thú cưng

Translator: wind JJ

Paring: Yunjae

Genre: humor, romance, fluff, crack

Length: oneshot

Rating: PG-13

Summary: Yunho có lần đã nói Jaejoong vốn không có duyên với mấy con vật đâu, nhưng Jaejoong cứng đầu quyết tâm chứng minh cho leader-sshi thấy anh đã sai. Kể từ đó, Jaejoong bắt đầu hành trình tìm kiếm thú cưng của riêng mình, để rồi sau đó cậu nhận ra, cậu vốn đã có một con thú cưng từ rất lâu rồi.

A/N: dựa trên đoạn phàn nàn 10 phút trứ danh của Jaejoong về Vick trong AADBSK III và những tweets về jiji.

Ask permission – link back


Kim Jaejoong, the slave of all pets


[oneshot] tattoo


Author: saranghaekiss

Title: I tattooed your name on my tongue and my heart shattered

Translator: wind JJ

Paring: Yunjae

Genre: romance, fluff, little angst

Rating: PG-13

Length: oneshot

Ask permission – link back


I tattooed your name on my tongue and my heart shattered

Monday, 28 June 2010

[oneshot] Changmin

For my broken heart!

Chỉ là tự nhiên khi đọc xong oneshot này rất muốn dịch nó, với rất nhiều yêu thương


Author: yani

Title: Changmin

Translator: wind JJ

Paring: Yunjae and Minnie

Length: drabble

Rating: PG

Genre: drama

Asked permission – link



Changmin

Thursday, 10 June 2010

[oneshot] forever is a thousand paper cranes


Happy the 3rd Yunjae wedding anniversary, for all of Yunjae fan, with love


Author: sacch-chan

Title: Forever is a thousand paper cranes

Translator: wind JJ

Paring: Yunjae, Yoosu and Minnie

Rating: G

Genre: fluff

Summary: Vào cái đêm mùa hè năm ấy, khi cả nhóm nổi hứng rủ nhau ra ngoài chơi, Jaejoong đã nghĩ, cùng với Yunho mãi mãi vẫn là không đủ, Juns tự hỏi liệu có một mãi mãi cho cậu và Yoochun hay không, và Changmin, chỉ đơn giản, muốn họ sẽ ở bên nhau, mãi mãi

Link – Have permission


Forever is a thousand paper cranes


Monday, 31 May 2010

[oneshot] a funny game


warning chống chỉ định các bạn uống quá nhiều fristy hoặc không uống fristy bao giờ

Gift fic for my only yuyu, let’s see what Yunho gets after married =))


Author: museelo

Title: a funny game

Translator: wind JJ

Paring: Yunjae

Rating: erm…

Genre: erm…

Lenghth: drabble

Link – Ask permission


Thursday, 15 April 2010

[oneshot] and baby, count with me


Author: sacchan

Title: and baby, count with me; une, deux, trois

Translator: wind JJ

Length: oneshot

Rating: G

Paring: Yunjae

Genre: romance, fluff

Summary: Jaejoong luôn mơ về những điều không thể; sải cánh bay như đại bàng kiêu hãnh, trở thành người vô hình, hay cùng lúc xuất hiện ở hai nơi khác nhau…Và Yunho tin rằng, anh có thể biến từng điều ước của cậu thành sự thật, theo cách của riêng anh

Link – ask permission


Wednesday, 14 April 2010

[oneshot] a day in life


Author: jasmine

Title: a day in the life

Translator: wind JJ

Length: oneshot

Paring:

Rating: PG

Link – have permission


Tuesday, 23 March 2010

[oneshot] how long will Yunho stay in the bathroom



Gift fic for Mướp’s birthday, happy birthday to you!!! Noona saranghae ^.^


Author: uniquegirl_o01

Title: “how long will Yunho stay in the bathroom”

Translator: wind JJ

Length: oneshot

Paring: Yunjae

Genre: humor

Rating: G

Summary: Yunho là người chiếm cứ được nhà tắm đầu tiên, vấn đề là leader-sshi của chúng ta ở trong đó bao lâu???

Link – asked permission


Monday, 11 January 2010

[oneshot] 7 minutes in heaven


trans note: đừng hỏi sao wind chọn fic này để trans, vì wind cũng không hiểu tại sao đâu

Author: aznxbabe

Title: 7 minutes in heaven

Translator: wind JJ

Rating: G

Genre: angst, romance

Paring: Yunjae

Length: oneshot

Summary: 5 giờ 13 phút sáng, một bóng người vội vã hướng về một người đứng bên bờ sông, và ngã vào vòng tay mạnh mẽ mà ấm áp của chàng trai ấy.

Ask permission - link


[oneshot] unbelievable




Author: ritssu

Title: unbelievable

Translator: wind JJ

Paring: YunJae, Yoosu and Minnie

Rating: PG13

Genre: crack

Length: oneshot

Summary: thật không thể tin nổi…

Ask permission - link


Sunday, 22 November 2009

[oneshot] wasurenaide

Don’t cry my love

It is my choice, even if the whole world says you're wrong, even if a million people saw you do something wrong but if you tell me you didn't do it, I'll believe you

for my yuyu and all of you, Cassiopeia


Author: sanzo

Title: wasurenaide

Translator: wind JJ

Form: oneshot/songfic

Paring: Yunjae

Genre: mild angst, fluff

Rating: PG

Summary: “tôi muốn nói…với hai người bạn không có mặt ở đây hôm nay…rằng tôi yêu họ”

Have permission - link


Wasurenaide

Anh ngồi trên giường

Và nghĩ về em

“Jaejoong hyung” tiếng gọi của Yoochun làm Jaejoong giật mình thoát khỏi dòng suy tưởng “Hyung sẵn sàng chưa? Junsu đến rồi đấy, mẹ em hỏi chúng ta có muốn ăn gì trước không…mà em đoán hyung không muốn ăn…” Cậu lắc đầu, mỉm cười yêu ớt. Vươn người đứng dậy, Jaejoong cầm điện thoại đút vào túi, rồi đập nhẹ lên tay Yoochun “Hyung xong rồi, bốn người còn lại đã sẵn sàng chưa?”. Yoochun gật đầu. “Vậy là cả năm chúng ta đều sẵn sàng rồi, đi nào” Và cậu khẽ mỉm cười (Yoochun cũng mỉm cười đáp lại, cậu có cảm giác không đúng nếu sửa lại câu nói của Jaejoong, có lẽ bởi vì cả năm người họ đều ở đây, như mọi khi)

Nếu không thể gặp em cũng không sao cả

Anh nhớ em

Và chỉ cần cảm xúc này là đủ

“Hey” Junsu chạy tới ôm chặt lấy Jaejoong khi thấy cậu bước ra ngoài, tiếp đó là Yoochun “Em thấy căng thẳng quá”. Đứa em nhỏ hơn rên rỉ. “Không sao đâu, có hyung ở đây mà”. ‘Jaejoong sẽ luôn có mặt để thúc đẩy chúng tôi tiếp tục, để nói với chúng tôi rằng ‘chúng tôi có thể làm được điều đó’. Cậu mỉm cười âu yếu, đập đập nhẹ lên lưng Junsu (và làm Junsu nhớ đến những cái xoa lưng dịu dàng ấm áp của Yunho, mỗi khi cậu thốt lên những lo lắng của mình)

Những kỉ niệm của em còn đọng lại nơi đây

Vô cùng sâu sắc

Jaejoong nhảy lên xe, ngồi giữa Yoochun và Junsu. Cậu nghe thấy tiếng Yoochun sập cửa, và cậu đã nghĩ, mình nghe thấy cả tiếng Changmin và Yunho ở ghế sau. Khẽ mỉm cười, cậu thật muốn quay lại xem họ đang làm gì, nhưng có lẽ cậu nên để họ có chút không gian riêng

“Jaejoongie, cậu có hồi hộp không?” “Dĩ nhiên là có, cậu có nghĩ tụi mình sẽ thắng không?” “Không phải là vấn đề thắng thua, chẳng phải tụi mình đã cố gắng hết sức mình sao?” “Nhưng mà thắng vẫn hơn chứ” “Uhm” “Nếu thắng tụi mình ăn mừng nhé” “Okay”

Anh đọc dòng tin ngắn ngủi em để lại

Nó khiến lồng ngực anh nhói đau

Nhưng anh muốn bảo vệ cho hạnh phúc của em mãi mãi

Cậu rút vội điện thoại trong túi ra khi thấy nó rung lên. ‘Cậu có ổn không?’. Jaejoong đọc đi đọc lại dòng tin ngắn ngủi, như muốn khắc sâu nó vào tim mình. Chỉ với vài chữ ngắn ngủi ấy thôi, nhưng chứa đựng trong nó là rất nhiều yêu thương và lo lắng mà chỉ mình cậu cảm nhận được. Chỉ mình cậu hiểu điều đó. ‘Tớ muốn có cậu ở đây, chỉ có bọn tớ thôi thì không ổn chút nào’ Ngập ngừng nhìn dòng tin vừa soạn, cậu xóa nó đi thay bằng một dòng chữ khác ‘tớ xin lỗi’ và vội vàng gửi nó đi. Jaejoong thấy nghẹt thở, cậu biết mình sẽ không nhận được tin nhắn trả lời

Anh sẽ là cơn gió

Dịu dàng bao bọc lấy em

“Chúng ta làm được rồi Jaejoongie, chúng ta làm được rồi”

“Hyung, đi nào” Junsu đẩy nhẹ tay Jaejoong, cả ba có thể nghe thấy tiếng la hét của fan và xen lẫn cả những tiếng khóc

Jaejoong quay đầu lại khi nhận ra mình đã quá phấn khích bước vội lên sân khấu. Cậu thấy leader-sshi mỉm cười và dang rộng hai tay. Cậu đưa tay nắm lấy bàn tay đang giơ ra, như cậu vẫn thường làm, kéo Yunho lại gần mình. Nhưng anh bất ngờ choàng tay ôm trọn cậu vào long. Cậu nhắm mắt lại, giây phút này như kéo dài mãi mãi, khi vòng tay ấm áp của Yunho ôm lấy cậu. Chỉ cần có người đàn ông này ở bên, cậu có thể chinh phục cả thế giới. Cậu có thể làm được

Ngay bây giờ

Anh muốn bay đến thế giới của em

Jaejoong ngước nhìn đám đông xung quanh, trước khi cúi đầu xuống. Cậu không có đủ dũng khí để nhìn về phía bên trái của mình. “Giải thưởng này không chỉ dành cho một cá nhân, mà là của tất cả 5 thành viên”. Cậu chớp mắt, tiếng la hét dậy lên ở khắp nơi “…trở thành ca sĩ, tôi đã gặp được những thành viên tuyệt vời”. Mắt cậu lại chớp thêm lần nữa

Anh muốn gặp em đến phát điên

Anh nhớ em nhiều lắm

Chờ đợi em

Xin đừng quên anh

“Cho Cassiopeia của chúng tôi. Chúng tôi rất biết ơn vì tình yêu của các bạn, và xin hãy tiếp tục yêu mến chúng tôi nhiều hơn nữa. Xin lỗi vì đo quá bận rộn nên hiếm khi có thời gian dành cho các bạn, nhưng chúng tôi sẽ cố gắng hết sức mình để trở thành một nhóm tốt hơn nữa. Và với các thành viên của tôi, chúng ta đã làm được rồi!”

Cậu ngước lên nhìn các Cassiopeia đang ở trên kia, thay phần Yunho

Trên con đường chúng ta đã đi qua

Anh cảm nhận được sự hiện diện của em

“Jaejoongie” Yunho gật đầu, hàm ý cậu thay anh nói thêm gì đó. Lúc nào anh cũng làm như thế, để cho các thành viên có cơ hội bày tỏ sự biết ơn của mình. Cái cách anh dẫn dắt cả nhóm, Yunho là một leader không ai sánh bằng

Jaejoong quay sang bên trái mình, cậu thấy Changmin đang khóc, lần đầu tiên trong đời, cậu thấy đứa em lúc nào cũng tỏ ra cứng rắn của mình bật khóc. Cậu thấy Yunho ôm Changmin đang run lên trong vòng tay anh, cố ngăn tiếng khóc bản thân

Lặng lẽ, anh khép mắt lại và cầu nguyện

Để giây phút này không bao giờ biến mất

Jaejoong chớp mắt, ảo ảnh trước mắt cậu vụt tắt, thay vào đó là hình ảnh Yoochun đang khẽ run lên, chống chọi với dòng nước mắt chực chảy xuống

Anh không nhận ra những điều đã khiến em đau đớn

Bởi vì lúc nào em cũng cười rạng rỡ

Anh đã luôn nhớ và yêu hình ảnh đó biết nhường nào

“Tớ không thể quay lại cắn người nuôi lớn mình” “Không phải là vấn đề đó” “Tớ không chắc về chuyện này, có lẽ chúng ta nên cân nhắc thêm” “Nhưng Yoochun nói chúng ta không đáng bị đối xử như thế” “Uhm, tớ biết, nhưng tớ vẫn sợ…” “Tớ không nói cậu phải tham gia vào vụ này, Chúa biết nó sẽ ảnh hưởng tới hợp đồng diễn xuất của cậu và Changmin như thế nào. Tớ chỉ cần cậu nói là bọn tớ làm thế này cũng không sao thôi” “Jaejoong…tớ không chắc về vụ này” “Cậu sợ à? Không phải cậu luôn nhắc bọn mình phải đấu tranh cho những gì bọn mình nghĩ là phải sao?” “Tớ ở bên cạnh cậu” “Thôi nào, nói cái gì cậu thực sự nghĩ ấy” “Tớ luôn ở bên cậu” Yunho mỉm cười. “Không đủ thành thật”. Anh bật cười lớn “Tớ luôn ở bên cậu!”

Và anh gào lên với cả thế giới này

Cho dù đó chỉ là những từ ngữ tầm thường

Cậu chớp mắt một lần nữa, chăm chú nhìn những khuôn mặt trước mắt mình, và dừng lại lấy hơi trước khi kết thúc lời phát biểu. ‘Yunho-yah, Changmin-yah, có rất nhiều fan đang cổ vũ chúng ta’. Jaejoong cười nhẹ, cảm thấy vị đắng dâng lên trong cổ họng “Tôi muốn nói…với hai người bạn không có mặt ở đây hôm nay…rằng tôi yêu họ”. Cúi đầu chào sau câu nói cảm ơn, Jaejoong cùng Yoochun, Junsu đi thẳng vào bên trong.

Anh sẽ là cơn gió

Bao bọc lấy em trong vòng tay

Ngay bây giờ

Anh muốn bay tới thế giới của em

Yunho vòng tay ôm lấy vai Jaejoong, lấy phần thưởng ra khỏi bàn tay cậu “Ăn mừng thôi, hiếm khi thấy Changmin khóc mà” “Không phải tớ cũng thấy nước trong mắt cậu àh?” “Cậu biết tớ là người đàn ông nam tính nhất ở đây mà” “Không phải cậu, là Changmin chứ, và thằng nhóc vừa mới khóc đấy” “Cậu muốn tớ khóc ah?” “Có lẽ cậu nên làm thế” “Phải là cậu thì đúng hơn, Jaejoongie, tớ chẳng mấy khi thấy nước mắt của cậu” “Vì tớ không khóc trước mặt cậu” “Cậu không khóc vì đã có tớ ở đây rồi”

Anh muốn gặp em đến phát điên

Anh nhớ em nhiều lắm

Chờ đợi em nơi đây

Xin đừng quên anh

Cậu chớp mắt một lần nữa khi đã vào bên trong. “Oh, chết tiệt” Yoochun dụi dụi mặt “Chết tiệt, tớ không muốn….” “Yoochunnie~” Junsu đập đập vai Yoochun đang khóc ấm ức, cố gắng không bật khóc. Jaejoong đặt tay lên vai mình, ước gì nó đang đặt trên vai Yunho, nhắc nhở anh thực hiện công việc của một trưởng nhóm, an ủi những đứa em của mình. Yunho không có ở đây

“Ôm tập thể nào các chàng trai!”

Cậu đến bên Yoochun và Junsu, choàng tay qua vai cả hai, thì thầm “Group hug”. Hai khoảng trống, hai đôi tay bị thiếu. Cậu chớp mắt, và lần đầu tiên, nước mắt rơi

“Cậu không khóc vì đã có tớ ở đây rồi”

Jaejoong bật khóc.

Những đêm dài lấp đầy bởi hình bóng em

Làm anh tan vỡ

Mùi hương của em phảng phất trong không khí

Những cảm xúc cứ mãi dồn nén lại, tình yêu ơi

Yunho nhắm mắt lại, cố thoát khỏi hình ảnh của hai đứa em và giọng ca chính của mình. Anh cũng lờ đi chiếc điện thoại đang rung lên báo cuộc gọi đến. Tắt TV, Yunho đi vào phòng Junsu. Mọi thứ vẫn y như cũ. Khép nhẹ cửa lại, Yunho bước qua phòng Jaejoong. Anh mở cửa ra

“Phải gõ cửa trước khi vào chứ, đồ ngốc?” “Cậu đang làm cái gì vậy?” “Đừng có nhảy lên giường” “Cậu đang làm gì, làm gì?” “Cậu rảnh rỗi quá nên qua quấy rầy tớ hả?” “Tớ mà phiền phức àh” “Uhm” “Vậy tớ đi gọi điện thoại cho bạn rủ đi chơi vậy” “Khoan” “Gì” “Cậu muốn chơi game không?” “Không” “Đừng ra ngoài mà” “Vì sao” “Chỉ biết là đừng đi được rồi”

Anh khép cửa lại, gục đầu vào tấm gỗ lạnh ngắt

Và mọi thứ sẽ không bao giờ kết thúc

Anh sẽ nắm chặt lấy tay em

Để chúng ta không bao giờ chia cắt

“Tớ cứ thắc mắc mãi ai bắt đầu trước tiên” “Bắt đầu cái gì?” “Màn chào hỏi chúng ta vẫn làm cùng nhau ấy” “Ahh, cái đó, tớ cũng không nhớ” “Có lẽ là cậu đấy Yunho-yah” “Thật á?” Yunho giơ hai tay lên “uhm, sao cũng được” Jaejoong nắm lấy tay anh, nhưng vì cả hai đều đang ngồi, mà chẳng ai muốn đứng lên, nên rốt cuộc họ cứ đan tay vào nhau như thế “Cái này có gì đó kì cục” Hướng ánh mắt về phía tay mình, Jaejoong nói khẽ. “Tớ chẳng thấy kì gì cả” Yunho lầm bầm. “Tớ có thể coi đây là một sự đảm bảo không?” “Gì cơ?” “Cậu sẽ luôn nắm lấy tay tớ ấy?”. Anh bật cười vì câu hỏi của cậu. “Có lẽ” Yunho nói đùa, anh biết bất kì khi nào, anh cũng sẽ nắm lấy bàn tay cậu. Cho dù cậu không giơ tay ra, anh cũng sẽ vươn tới nắm chặt lấy nó

Anh sẽ là cơn gió

Bao bọc lấy em trong vòng tay

Ngay bây giờ

Anh muốn bay tới thế giờ của em

Yunho gõ gõ cửa. “Jaejoongie, tớ vào được không?”. Chẳng có tiếng trả lời nào đáp lại câu hỏi của anh “Tớ đang vào đấy, đừng nói là tớ không hỏi trước nhé”. Xoay nhẹ nắm đấm cửa, anh đẩy cửa bước vào. “Nhìn phòng cậu xem, vậy mà cậu nói tớ không chịu dọn phòng” Yunho thở dài, nhặt mấy cái gối vương vãi trên sàn nhà bỏ lên giường “Cậu đã ngủ ở cái chỗ quái quỷ nào khi giường chất đầy quần áo thế này hả, làm ơn dọn dẹp đi chứ trời” Anh ngồi lên đống đồ trên giường “Tớ đang ngồi đè lên quần áo của cậu đấy, giờ thì cậu mặc gì đây, huh?”

Anh muốn gặp em đến phát điên

Anh nhớ em nhiều lắm

Chờ đợi em nơi đây

Xin đừng quên anh

“Jaejoongie, cậu biết gì không, cậu là tên ngốc chính hiệu đấy” Anh nằm dài ra giường, tự lẩm bẩm “Cậu quên không dạy tớ nấu đồ ăn, giờ tớ chẳng thể nào nuôi con quái vật háu ăn Minnie được” Yunho nhắm mắt lại “Còn gì nữa nhỉ, cậu còn kéo theo hai đứa em dễ thương của tớ. Cậu vẫn chăm sóc tụi nó chu đáo phải không, tớ cá là hai đứa phải lo cho cậu thì có” Anh mở mắt ra nhìn “Này, trả lời tớ đi chứ?”

Anh ở ngay đây thôi

Xin đừng quên anh

“Tớ sẽ chờ cậu, hãy sớm quay lại là cả 5 nhé, Jaejoongie” Anh ngồi dậy, bước ra ngoài, chợt dừng lại khi đến ngưỡng cửa “Và dĩ nhiên, tớ cũng yêu cậu”



trans by wind JJ

[oneshot] nothing better than that



Congratulation TVXQ – the Best representation of Asia

Don’t cry my love, because we are always by your side

for all Cassiopeia and my yuyu



Author: yani

Title: nothing better than that

Translator: wind JJ

Paring: OT5, Yunjae, Yoosu

Length: oneshot

Genre: friendship, fluff

Rating: G

Sumary: Changmin tìm thấy cái tô đựng những bí mật và những thành công của họ

Ask permission – link


Không gì hơn thế


“Yunho-ah” Jaejoong khệ nệ ôm một túi bự vào phòng nhạc, cất tiếng gọi lớn

“Dae, Jae?” Anh dừng tay quét mạng nhện quay qua nhìn cậu chờ đợi

“Cậu giúp mình chuyển mấy cái hộp ở cửa nha, thật là vất vả quá đi” Ca sĩ chính của nhóm ngay lập tức chuyển tông giọng ngọt ngào nhờ vả

“Không thành vấn đề” Yunho gật đầu cười toe toét

Họ đang chuyển đồ vào căn hộ mới ở Nhật, nơi cả nhóm dự định sẽ ở lâu dài. Mặc dù đã nhận được những cảnh báo của công ty, Dong Bang Shinki vẫn quyết định sẽ ở một nơi ổn định thay vì cứ chuyển hết nhà này qua nhà khác. Dẫu sao họ cũng đã quen với việc bị nhòm ngó suốt ngày đêm, nên cũng chẳng có mấy sự khác biêt khi ở đây. Vả lại, mỗi lần dọn dẹp đóng gói cũng mất cả mớ thời gian, nhất là với cái “trung tâm mua sắm” Kim Jaejoong

Cả năm bận rộn sắp xếp đồ cho “hang ổ” mới của mình. Jaejoong đi vào bếp pha nước cho mọi người uống, cậu quyết định loại bỏ snack ra khỏi danh sách, sợ rằng Changmin sẽ cặm cụi ngồi ăn thay vì tiếp tục lau chùi. Khi mọi thứ đã khá tươm tất, căn hô nhìn ấm cúng và dễ chịu. Có ba phòng ngủ, một phòng bếp, một phòng khách và hai phòng tắm, đề phòng trường hợp Changmin phá hoại làm hỏng hay khi Yunho tắm quá lâu. Tất cả đều hoàn hảo, và họ rất thích nó

“YAH!”

Yunho đang bặm môi khiêng mấy thùng đồ ở cửa thì nghe thấy tiếng gào vọng vào từ phòng khách “Cái gì vậy”

“Hyung! Jaejoong hyung! Junsu hyung! Yoochun hyung! Yunho hyung! Lại đây, lại đây mau lên!” Cậu nhóc kêu lên đầy phấn khích

“Sao?” Yoochun gắt gỏng đáp lại cậu em út, ngã vật ra ghế, thở hồng hộc

Ngay lập tức, Junsu nhoi nhoi chen giữa Yoochun và thành ghế “Ngồi lui ra đi, aigooo, mệt chết đi được”

“Yah! Sao cậu không ra kia ngồi, ở đây chật rồi” Anh vừa nói vừa bặm môi đẩy cậu ra chỗ khác. Cậu càu nhàu rên rỉ, thả mình ngồi lên đùi Yoochun

“Tớ ngồi đây, chấm hết”

“Aish, tớ không thích cậu ngồi gần khi người tớ toàn mồ hôi”

Tuy lẩm bẩm như vậy, nhưng Yoochun vẫn điều chỉnh chân mình để Junsu ngồi thoải mái hơn

“Cậu nói gì đấy?”

“Nói là cái mông bự của cậu chiếm nhiều chỗ quá”

Jaejoong khúc khích cười khi nghe câu đó, cậu hiểu quá rõ vì sao Yoochun ghét Junsu ngồi gần cậu mỗi khi họ vừa làm việc xong. Đâu phải tự nhiên mà họ ở cùng phòng với nhau đâu. Việc anh chàng playboy Yoochun đột ngột có hứng với Kim Junsu làm cậu thích thú

“Cậu muống ngồi đây không Yunho?” Cậu ngước lên hỏi, nhích sang một bên chừa chỗ cho anh trên sàn nhà. Yunho ngồi xuống giữa Jaejoong và Changmin, nụ cười trên khuôn mặt càng rạng rỡ hơn khi cậu đưa anh khăn lau mặt. Tiếng cảm ơn lí nhí của anh bị tiếng hắng giọng của Changmin át đi mất

“Tèn ten…xem em thấy gì này, ở trong đống đồ em phải lau chùi đó” Cậu em út ngoác miệng cười “Các hyung còn nhớ không?”

Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về cái tô đựng rất nhiều những đồng xu phủ đầy bụi trước mặt. Nụ cười dịu dàng của Jaejoong, kéo theo nụ cười hạnh phúc của Yunho và các thành viên còn lại. Sao có thể quên được chứ? Cái tô đã có từ hồi họ bắt đầu tham gia training ở SM, Junsu là người đầu tiên bắt đầu truyền thống ngốc nghếch này, mỗi lần thành công họ sẽ thả vào đó 500 won, và mỗi bí mật đáng giá 100 won, sau đó cả nhóm quyết định bí mật cũng đáng giá 500 won, vì chẳng phải không nên có bí mật giữa các thành viên sao

Changmin đắc thắng nhìn các hyung của mình không nói nên lời, cậu lấy ra một đồng 500 won “cái này vì ăn vụng bánh của Jaejoong hyung hồi mình ở Hàn”

“Eh?!”

“Ah!” Junsu la lên, rút ra một đồng 500 won thảy vào tô, khúc khích cười “cái này vì dùng account của Yoochun để chơi video game”

“YAH! Tớ cứ thắc mắc mãi sao mình lại thua” Anh đập lên chân cậu, nhưng Junsu cũng không vừa, quay ra đập mạnh vào tay anh

“YAH! Đau đấy biết không hả?”

“Tớ cũng bị đau”

“Cái này là vì đã hôn Junsu khi cậu ấy đang ngủ”

Yoochun đột ngột thốt lên, trút toàn bộ xu trong ví mình ra, làm nhân vật chính đang được nói đến không nói nên lời

“Eh?”

“Giận hử?” Anh chọc

“Yoochun!” Jaejoong nghiến răng, cậu biết chuyện này sẽ dẫn đến chuyện không hay cho coi

“Cậu…cậu hôn tôi?”

Nhìn đôi mắt mở to và cơ thể cứng đơ của cậu, Yoochun thở dài, sao tự nhiên lại thổ lộ thế không biết

“Yeah”

Junsu đang định nói gì đó nhưng bị ngắt ngang bởi tiếng thêm một đồng xu nữa được thả vào tô

“Well, hyung đoán là mình cũng có bí mật” Leader-sshi mỉm cười yếu ớt

“Eh? Gì vậy hyung?” Changmin hỏi “đừng nói là hyung cũng đã hôn Jaejoong hyung nhá”

“Changmin!” Jaejoong cao giọng, không dấu được khuôn mặt đỏ bừng của mình

“Uh”

Câu trả lời càng làm mặt cậu đỏ, hơn khiến Jaejoong phải vờ quay đi chỗ khác. Ai cũng chờ đợi cậu sẽ phản ứng mạnh như Junsu. Nhưng không, cậu khẽ thở dài, thả vào tô mấy đồng xu “vì đã để Yunho hôn hyung…rất nhiều lần”

“Gi…i…?” Anh chàng trưởng nhóm trợn tròn mắt

“Tất cả những lần cậu hôn tớ, tớ đều thức cả, đồ ngốc” Jaejoong lầm bầm, vùi mặt vào đầu gối

“Aigooo, vậy em là chàng trai chân chính duy nhất ở đây hử”

“Còn hyung nữa” Junsu phản đối

“Oh yeah, phải rồi. Hyung không thích Yoochun hyung” Cậu em út nói đầy vẻ tin tưởng…giả tạo “Vậy sao hyung lại ôm gối của hyung ấy, ngủ ở giường của hyung ấy mỗi khi Yoochun không có nhà?”

“Oh, là vì…”

“Vì Jun-chan thích hyung” Yoochun xen vào chọc ghẹo, nụ cười rộng ngoác tận mang tai anh, làm Junsu mặt đỏ như gấc

“Hyung!!!” Cậu nhảy lên, chạy ra nấp sau lưng Jaejoong

“Ah…cô bé dễ thương, thật là những cô bé dễ thương” Ngay lập tức Jaejoong ném cái gốm ôm về phía Yoochun phản đối

Changmin ngồi im nhìn Yoochun trêu chọc Jaejoong và Junsu, trong khi Yunho cười hạnh phúc. Thật hiếm khi được nhìn họ vui vẻ như thế trong giai đoạn này. Thực ra mà nói, cậu đã gần như không thấy được nụ cười của các hyung mình. Điều này làm cậu ấm lòng. Những ông già ngốc nghếch trước của cậu cần được nghỉ ngơi, tất cả bọn họ. Niềm hạnh phúc giản đơn mà không gì sánh nổi là khi cả năm bên nhau, cười đùa trêu chọc nhau như thể họ không phải là những thần tượng hàng đầu của châu Á, không có một hình tượng phải giữ gìn. Chỉ đơn giản là những chàng trai bình thường cùng sống chung một căn hộ, cùng thở chung một bầu không khí, cùng chia sẽ một niềm vui. Changmin bật cười khi thấy Yoochun trượt chân, vô tình hôn lên má Junsu, và ngay lập tức bị cậu đẩy vội ra, hay khi Jaejoong hyung và Yunho hyung cố tình tránh không chạm vào nhau, nhưng vẫn liếc nhìn đối phương. Cậu đã quá chú tâm ngắm nhìn họ mà không nhận ra những giọt nước mắt lăn dài trên má, những giọt nước mắt hiếm khi cậu để lộ ra ngoài

“Min, em sao vậy?” Yoochun ngay lập tức ngừng vật lộn với Junsu, bò lại chỗ cậu út. Changmin là cậu nhóc nghịch ngợm nhất trong số họ, nhưng cậu cũng là người bộc lộ những cảm xúc sâu sắc nhất

“Không có gì” Cậu mỉm cười, quyệt hàng nước mắt trên má “Ahh…thật là không nam tính tí nào” Thả thẻ tín dụng của mình vào tô, cậu bật cười “cái này cho Tokyo Dome”

“Min…” Jaejoong lại gần, vỗ nhẹ lên đầu cậu nhóc

“Em nhắc hyung nhớ giải Daesang năm ngoái” Junsu cũng rút thẻ tín dụng của mình ra, mắt cậu hơi ươn ướt

“Ah! Đây” Yoochun bỏ thêm thẻ của mình vào “Changmin của chúng ta vẫn là một cậu bé” Anh mỉm cười “Cái này cho drama của Yunho hyung, Jaejoong hyung và Changmin-ah”

“Hyung có phải bỏ thẻ của hyung vào không?” Jaejoong đùa, cậu bật cười nhìn các thành viên còn lại lườm mình “Cái này…” cậu khẽ cắn môi ngăn tràng cười chưa dứt…và cả những giọt nước mắt “vì vẫn đứng đầu những bảng xếp hạng mặc dù…mọi thứ”

Và tất cả chìm trong im lặng, chỉ có tiếng sụt sịt nho nhỏ của các thành viên, ngoại trừ trưởng nhóm, đến bây giờ, anh vẫn cố gắng là người mạnh mẽ nhất. Anh đứng lên và bỏ ra ngoài trong chốc lát. Khi quay lại Yunho thấy cả nhóm vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, cố gắng ngăn dòng nước mắt chực chảy ra, nhưng vẫn có vài giọt rơi xuống. “Cái này” Yunho thả thẻ tín dụng của mình vào tô “vì chúng ta đã luôn vững vàng vì mỗi người trong chúng ta” Mắt anh đỏ hoe, nhưng vẫn khô ráo “Và cái này” Yunho đổ hết những đồng xu mình đã để dành ra “Vì chúng ta đã gắn kết chặt chẽ với nhau…như những thành viên của cùng một nhóm…như một gia đình”

Anh mỉm cười, đọc trong ánh mắt mọi người nhìn mình lấp lánh hi vọng và ngưỡng mộ “Ah các chàng trai của chúng ta” Yunho mở rộng vòng tay, chờ đợi một cái ôm tập thể “Dong Bang Shinki lúc nào cũng là Dong Bang Shinki”

“Năm nay chúng ta sẽ CÙNG NHAU làm việc chăm chỉ hơn” Junsu la lớn

“Thật là mấy người mau nước mắt mà” Changmin xỉa xói, nhận lại mấy cái cốc đầu đau điếng của các hyung

“Em là người đầu tiên tự nhiên khóc đấy” Yoochun gào thét

“Mắc cái gì mà hyung gào lên thế” Cậu hét lại, lấy tay xoa đầu

Ai đi kiện….ai đứng lên vì những gì họ cho là phải…tất cả đều không quan trọng. Chẳng ai biết họ nghĩ gì trong đầu, và họ đã chuẩn bị những kế hoạch gì…Không ai có quyền phán xét họ, vì mỗi người đều có lý do của riêng mình…Cái họ muốn không phải là nước mắt và những lời bình luận của chúng ta…mà là tình yêu và sự ủng hộ. Không gì hơn thế

trans by wind JJ


Friday, 6 November 2009

[oneshot] lost and found



Author: alived

Title: lost and found

Translator: wind JJ

Paring: Jaejoong, Yunho, Changmin

Rating: G

Length: oneshot

Sumary: Shim Changmin, người ta nói với cậu như thế, cậu ấy là người đã hiến tim cho cậu, cậu là một anh chàng rất may mắn đấy, Kim Jaejoong

Ask permission – link




Lost and found



Số phận không được tạo nên từ những sự ngẫu nhiên, đó là kết quả của những chọn lựa

Đừng chờ đợi số phận đến, hãy đấu tranh với nó

– william jennings bryan –



Sau hai mươi mốt ngày, cuối cùng, Jaejoong cũng tìm được người đó

Cậu thấy anh ở đúng quán cà phê ấy (mọi thứ đều giống y hệt, từ chùm đèn lớn ở quầy tính tiền, cho đến cái cửa sổ nhìn ra tòa tháp Tokyo). Hình ảnh chàng trai từ tốn đưa tách cà phê lên miệng, một tay gõ nhịp trên bàn không hiểu sao lại khiến trái tim cậu lỗi nhịp. Cậu chưa từng quen người này, cũng chưa từng nhìn thấy anh ta bao giờ, ngoại trừ trong những mảnh giấc mơ vỡ vụn

Cảm giác, như thể cậu đã dành cả cuộc đời mình với người lạ mặt quen thuộc này. Dường như Jaejoong biết mọi thứ về chàng trai trước mắt mình (cốc cà phê anh ta đang uống, bỏ hai viên đường và một chút sữa, không bỏ kem, cậu chắc chắn như thế dù chưa từng nhìn)

Anh ta bất chợt ngước lên, và mắt họ vô tình gặp nhau

Tôi có biết cậu không? Cái nhướn mày như dò hỏi

Jaejoong tiến lại gần hơn, cậu cố gắng mỉm cười, chống chọi với đôi chân như đang đông cứng lại. Mọi việc dường như dễ dàng hơn cậu đã nghĩ. Chào,cậu mở lời, kèm theo một câu nói khẽ, đúng là anh rồi. Nhận ra những gì mình vừa nói, Jaejoong im bặt, cậu nuốt nước bọt, vội vã chìa tay ra phía trước

Tôi là Kim Jaejoong

~~

Shim Changmin, họ nói, cậu ta là người hiến tim cho cậu, Kim Jaejoong, cậu rất may mắn đấy chàng trai trẻ

Chỉ có điều, may mắn dường như không phải là một từ chính xác cho lắm. Dĩ nhiên là Jaejoong mừng vì mình vẫn còn sống, cho dù nó được đánh đổi bằng một tai nạn bi thảm (người lái xe đã tông phải cậu ta và bỏ trốn, các y tá kể lại, bác sĩ đã rất nỗ lực, chỉ tiếc là không có phép màu nào xảy ra, một cậu bé dễ thương, chỉ mới 20 tuổi thôi, tội nghiệp) Nhưng, Jaejoong biết, có một điều gì đó không ổn

Cậu thức dậy lúc nửa đêm (và đêm nào cũng vậy), nước mắt vẫn còn ướt đẫm trên má mà không hiểu tại sao, những hình ảnh lặp đi lặp lại, về một mái tóc đen và nụ cười rạng rỡ, về một cái tên cậu không thể nhớ cứ mấp máy trên môi. Cái cảm giác, như thể cậu đã chạy mải miết cả đêm dài

Những cơn đau đầu chập chờn, cậu đã bỏ lỡ một điều gì đó, cho dù các bác sĩ đều nói cơ thể cậu hoàn toàn khỏe mạnh

May mắn, Jaejoong thầm nghĩ, sẽ không đau đớn đến như thế

~~

Lý trí cho cậu biết, điều đó thật buồn cười, những thứ như thế chẳng bao giờ có thể xảy ra, nếu không thì tất cả những tạp chí y học đã lải nhải về nó rồi

Mọi việc đều không có thực, cậu luôn tự nhủ như vậy, mỗi khi giật mình thức dậy trong màn đêm, người đẫm mồ hôi, và hai tay nắm chặt tấm ra trải giường. Anh ta không có thực, mình sẽ vượt qua được chuyện này. Cậu sẽ làm được, bởi Jaejoong vốn là một người rất kiên quyết

Chỉ có điều

Cậu chưa bao giờ là một người thực sự lý trí. Người ta thấy một Jaejoong mạnh mẽ, nhưng ẩn sâu trong đó lại là một trái tim nhạy cảm. Cậu không thể cưỡng lại những cảm xúc của mình, khi chúng luôn lặp đi lặp lại như thế

Ngón tay di di trên tấm bia mộ lạnh lẽo, Jaejoong tự hỏi Tại sao cậu lại cứu tôi

~~

Hey, Yoochun lặp lại câu hỏi lần thứ ba, anh đến thăm cậu đúng lúc Jaejoong đang cuộn mình trên giường, hai mắt đỏ hoe, Joongie, cậu sao vậy?

Không có gì, mình ổn cả

Một lời nói dối lộ liễu

Anh lại gần, ôm cậu trong vòng tay ấm áp của mình hey, hey, nhìn mình này, soulmate, nhớ không? Cậu biết là cậu có thể nói với mình bất kì điều gì mà

Sự hiện diện của người bạn thân làm Jaejoong muốn bật khóc, cậu khụt khịt mũi ngăn nước mắt chảy ra

Chunnie, tớ đang chết dần, trái tim tớ đau lắm

~~

(Changmin-ah, tiếng gọi của Yunho khiến cậu mỉm cười, nụ cười ngây thơ đã đánh cắp trái tim anh, hyung, em muốn hyung được hạnh phúc, cậu nói khẽ)

~~

Đêm nay, cậu lại mơ giấc mơ đó

Trong những giấc mơ trước đó, tất cả những gì còn đọng lại là một khuôn mặt mờ ảo. Nhưng lần này, cậu nhớ, mọi thứ, từ cái quán đông đúc đến chàng trai ngồi uống cà phê trong góc, chỉ một lần duy nhất, mọi thứ như thước phim quay chậm chay trong đầu cậu, khiến Jaejoong có cảm giác, thay vì một giấc mơ, nó giống như một kí ức

Cậu biết mình phải làm gì mà, Yoochun nói với cậu như thế lúc cả hai ngồi dựa lưng vào nhau ngoài ban công, cùng hút chung một điếu thuốc

Ý cậu là sao. Dù Jaejoong hiểu bạn mình nói gì, cậu vẫn không muốn thừa nhận điều đó. Cậu hơi rướn người ra ngoài, cho làn gió lạnh táp vào mặt

Cậu sẽ mãi mãi hối hận, nếu cậu không làm thế. Anh vòng tay qua vai Jaejoong , kéo cậu lại gần mình. Cậu biết mà

Nhưng tớ còn không biết anh ấy ở đâu

Khi thời khắc ấy đến, cậu sẽ biết thôi, ở đây này, Và Yoochun đặt tay mình lên ngực trái của Jaejoong

Trong khoảnh khắc ấy, cậu nhớ về tòa tháp Tokyp xa xa ngoài cửa sổ trong giấc mơ của mình. Yoochun luôn là người hiểu cậu nhất

~~

Jaejoong đi du lịch

Đó là điều cậu nói với mọi người. Khi đưa cậu ra sân bay, Yoochun đã nhìn cậu rất lâu, ánh nhìn thấu hiểu, trước khi cả hai quăng mình vào vòng tay của nhau và xiết chặt. Họ hiểu, tại sao Jaejoong cần phải đi

Tokyo và Seoul, những điểm giống và những điểm khác. Vẫn là những toà nhà chọc trời, những doanh nhân vội vã, những ga tàu chật cứng vào giờ cao điểm, chỉ có điều, không có những người bán dukbokki ở góc đường

Tiếng Nhật chưa bao giờ là sở trường của Jaejoong, nhưng nhờ vậy, cậu lại có những kinh nghiệm rất thú vị. Jaejoong đã thề với bản thân mình, sẽ không bỏ cuộc, cho đến khi tìm được người đó, cho dù ở đây có hàng ngàn, hàng vạn quán cà phê gần tháp Tokyo

Lần này, cậu lại đuổi theo giấc mơ của mình

~~

Kim Jaejoong, cậu ta nói và chìa tay ra. Mái tóc vàng hòa cùng ánh nắng và nụ cười rạng rỡ, khiến Yunho thầm nghĩ, tất cả thật hợp với cậu ấy. Và nó gợi anh nhớ về một chàng trai khác, một lần gặp gỡ khác, rất lâu trước đây

(hyung, em muốn hyung được hạnh phúc)

Yunho nắm lấy bàn tay trước mặt mình, có cảm giác như một điều gì đó nhói lên trong ngực, khi anh mỉm cười đáp lại

Jung Yunho, anh nói, rất vui được gặp lại cậu




Yunho-ah, anh làm gì ở quán cà phê vậy?

Anh không biết, có lẽ là anh đang đợi em đến




trans by wind JJ


Thursday, 5 November 2009

[oneshot] the Gods will fall in the East


Author: yassan

Title: the Gods will fall in the East

Translator: wind JJ

Paring: OT5

Rating: PG

Length: oneshot

Sumary: trước đây cả nhóm thường cùng nhau chơi trò “chúng ta sẽ làm gì sau này”, thật lạ, chưa bao giờ, ý nghĩ rời bỏ nhau xuất hiện, họ có thể hình dung về một cuộc sống không còn là DBSK, nhưng, họ không thể hình dung nổi một cuộc sống không có các thành viên còn lại

Link – Ask permission




The Gods will fall in the East




Mọi thứ kết thúc khi đạt đến giới hạn của mình. Làm sao lại có thể như thế chứ, người ta cười chế diễu, không dấu nổi vẻ ganh tỵ, đây là Dong Bang Shin Ki cơ mà. Ban nhạc huyền thoại trong suốt mười hai năm qua, những kì tích mà họ đã đạt được, càn quét tất cả những bảng xếp hạng album hay nhất, làm sao có thể. Cho dù, sau hai mươi năm nữa, những cậu bé và cô bé sẽ liếc mắt nhìn những tấm poster mà cha mẹ họ không nỡ lòng bỏ đi, thầm nghĩ, mình chẳng bao giờ như thế

Quyết định đó không phải của chung tất cả mọi người, nhưng cũng chẳng phải một cuộc chiến đẫm máu như những gì báo chí nói. “Những chàng trai Dong Bang tan rã vì mâu thuẫn” là dòng tít ngự trị trên trang nhất của hàng loạt các báo, và những show truyền hình đào bới lại đoạn clip từ sáu năm trước, khi Junsu la mắng Changmin chuyện gì đó, như một bằng chứng sống cho việc mối quan hệ khăng khít hơn máu thịt của họ, thực chất đã che dấu những vết nứt từ lâu. Yunho cười khi xem tất cả những thứ đó

“Mọi thứ không hoàn hảo, các bạn biết đấy – cho dù là những người đã muốn bỏ đi, không dễ dàng để chúng tôi quay lưng lại – với điều đó, nhưng đó cũng không phải là một quyết định chia rẽ trong nội bộ, bởi vì chúng tôi hiểu nhau, luôn luôn là cả năm, hoặc không gì cả” Và Yunho mỉm cười, nụ cười sáng lóa như chiếc nhẫn cưới anh đang đeo “Chúng tôi yêu quý lẫn nhau, bây giờ vẫn vậy”

Một lời tuyên bố ngắn gọn. Sau mười hai năm rưỡi ở bên nhau, cùng với các bạn, TVXQ rất tiếc phải thông báo, album sắp phát hành sẽ là album cuối cùng. Luật sư đại diện của họ đã viết như thế, Jaejoong ghi thêm vào phía cuối “Chúng tôi yêu các bạn”

Concert chia tay kéo dài trong ba tháng, đi qua mười hai nước. Yoochun lần nào cũng khóc

Tất cả những bài hát trong album cuối cùng đều do các thành viên tự sáng tác. Những nhà phê bình đánh giá đây không phải là album xuất sắc nhất của họ, nhưng không ai có thể phủ nhận, nó khiến người nghe bị mê hoặc. Lần cuối cùng xuất hiện trên truyền hình, họ đã kết thúc bằng Hug theo phong cách acapella, tay nắm chặt tay, trong màu light stick đỏ tràn ngập. Thậm chí cả Yunho cũng đã khóc. Anh ấy đang mỉm cười

Sự sôi sục của giới truyền thông vẫn không ngừng lại, những chiếc camera vẫn túc trực trước cửa căn hộ chung 24/7, hăm hở ghi lại từng khoảnh khắc, thậm chí không bỏ qua cả những bước chân kì lạ của Changmin khi chạy ra lấy báo mới

“Làm thế quái nào để chúng ta có thể tiếp tục, khi mà thậm chí chúng ta còn không ra khỏi nhà được?” Tiếng càu nhàu của Yoochun, kèm theo tiếng thở dài của Changmin, là tình cảm đầy phức tạp của Cassiopeia, cố gắng để giữ chúng ta ở bên nhau, mãi mãi. Và một khoảng lặng kéo dài

(Cả nhóm vẫn hay chơi trò “Chúng ta sẽ làm gì sau này” cùng nhau, lần nào cũng là những câu nói cũ rích, chẳng cần nghĩ ngợi nhiều, Junsu sẽ đi Hawaii, Yoochun muốn có một màn nóng bỏng với cô nàng múa cột, Jaejoong thèm ngủ, có điều, chẳng bao giờ có ai nhắc đến chuyện rời bỏ nhau. Họ có thể hình dung một cuộc sống không còn là DBSK, nhưng họ không thể hình dung một cuộc sống không có các thành viên còn lại)

Lễ đính hôn của Yunho càng làm giới truyền thông nóng lên

Vợ chưa cưới của Yunho tên là Midori, họ đã quen nhau đã hai năm, và chính thức là người yêu được một năm. Bản thân Yunho cũng không hiểu, liệu anh cưới cô vì anh thực sự muốn, hay vì nghĩa vụ của mình. Cô ấy đẹp, một vẻ đẹp nhu mì và đôi mắt có hồn. Yunho giới thiệu cô ấy với cả nhóm trước khi đưa về ra mắt cha mẹ. Fan ghét sự xuất hiện của Midori, cô lặng lẽ cúi đầu chào, nắm chặt tay Yunho. Khuôn mặt anh ấy đanh lại

“Cậu luôn biết là mọi chuyện sẽ không dễ dàng mà” Jaejoong nhắc khẽ, nhận lại cái gật đầu của Yunho


Đám cưới của Yunho có bốn phù rể

Sự nghiệp của Junsu cũng như một chùm pháo hoa: bắt lửa, tỏa sáng rực rỡ, một vẻ đẹp không giới hạn. Cậu ấy vẫn là đứa con cưng của báo giới, nhưng ai cũng nhận ra, Junsu của trước đây nghe hay hơn. Có gì đó thiếu vắng trong giọng hát của Junsu, bốn mảnh ghép còn lại. Đứa em áp út của nhóm vẫn không bỏ được thói quen chờ một lời chào đồng thanh, trước khi tự giới thiệu bản thân mình. Tuy vậy, cậu ấy vẫn luôn đứng đầu các bảng xếp hạng. Yoochun tham gia vào album thứ tư của Junsu, họ đứng bên nhau cùng biểu diễn, từ trái qua phải, và Yoochun trong vô thức, quay sang nhìn bên trái của mình

(Junsu là người để lộ trước, Yoochun rất kín kẽ. Không ai là không chú ý đến hai chiếc nhẫn)

Ngôi nhà tiếp theo lớn hơn nhiều, và cũng trống trải hơn. Có một studio cho Yoochun (sáng tác gần đây nhất nhất của cậu ấy là cho ban nhạc mới của DSP tham gia Mnet Countdown) và một phòng bếp cho Jaejoong, để miễn cưỡng phục vụ bộ xương di động Shim Changmin (Cậu nhóc là giảng viên văn học Nhật Bản của đại học Quốc gia Seoul, thật là kì quặc) Họ thường thức khuya và chơi game suốt, hát hò mỗi khi không ngủ được, Junsu nghĩ chắc hẳn tất cả đều đã mắc hội chứng Peter Pan cả rồi, nhưng họ sẽ sớm trưởng thành thôi

Có một khoảng trống ở bàn ăn, không ai trách anh ấy cả

Yunho mua một ngôi nhà ở ngoại ô, có hàng rào trắng bao quanh. Ngày ngày anh dạy nhảy ở học viện SM cùng Hangeng và Hyukjae và về nhà chính xác lúc 5 giờ chiều. Con gái Yunho ra đời ba tháng trước lễ kỉ niệm lần thứ mười bốn của họ. Cô bé có đôi mắt tròn xoe đen láy và mấy cọng tóc lơ thơ, đó là tất cả những gì Yunho muốn. Yunho chọn Jaejoong làm cha đỡ đầu cho đứa trẻ. Anh chưa bao giờ có thể vượt qua được khao khát trong suốt mười bảy năm qua của mình. Thật nhẹ nhàng hôn lên trán con, Yunho gọi khẽ, Boojae ah

Đôi khi, Yunho nói với Changmin, giữa những cơn say mệt mỏi, “Lẽ ra mọi thứ không nên diễn ra như thế này?” Changmin sẽ hỏi lại “Vậy hyung muốn thế nào?”

Đôi khi Jaejoong biến mất “đấy là nghĩa vụ, còn hyung không đáp ứng được” cậu đã nói như thế vào lần ra đi đầu tiên. Yoochun là người duy nhất hiểu cậu muốn nói gì, và không ai biết cậu đi đâu, trừ Yunho.

(Một tháng ở Paris, với bức hình cùng những điếu thuốc cậu đã thề không động đến. Rồi một tháng tiếp ở Seatlle, mái tóc vàng lẫn cùng màu tóc sặc sỡ của một cô gái) Cậu trở về, mang theo những món quà cho Junsu, những câu chuyện bất tận cho Yoochun, những câu xỉa xói cho Changmin, và...những lời hứa cho Yunho

Mỗi khi cậu không đi đây đó, cậu sẽ cặm cụi viết

Mất ba năm để họ không còn bị paparazzi bám theo. Nhưng phải mất cả đời để các fan quên họ. Khi Changmin định chuyển tới gần trường đại học, fan còn biết trước khi họ làm. Một đám đông đứng chờ trước cổng nhà cậu út khi cả ba đến nơi (Jaejoong đang ở Prague hay Brazil gì đó). Junsu thì thầm thật nông cạn, cậu ghét như thế, nhưng cũng rất dễ chịu, khi sau bằng ấy năm, sự nhiệt tình vẫn không giảm. Tiếng la hét cuốn phăng câu trả lời của Yunho đi mất

Cuốn sách thứ ba của Jaejoong dành được giải best-seller quốc tế. Câu chuyện kể về một cậu bé lớn lên, thành một vị thần. Trong dòng đề tặng, Jaejoong viết, cho J, Y, C và Y. Changmin châm chọc, càng già hyung càng đa cảm. Hyung vẫn đủ sức đánh bại em chỉ bằng một phát một. Cậu đáp lại, trong khi bị thằng em láo toét kẹp đầu dưới nách nó

Yoochun và Junsu mua một căn nhà ba tầng, thuận tiện để về ngoại ô, và cũng dễ dàng vào thành phố. Có vườn, phòng bếp rộng và một phòng dành riêng cho Jaejoong. Con gái của Yunho đã tập đi ở đó, cô bé gọi cả bốn là papa như cách cô bé gọi Yunho. Jaejoong là người mua cho cô bé những hộp nhạc ở Thụy Sĩ, Changmin ru cô bé ngủ bằng tiếng Nhật, Junsu dạy cô bé hát, và Yoochun, dạy cô bé cách chinh phục những cậu bé. Ba Yunho chỉ đơn giản ôm bé thật chặt

Yunho từng nói với vợ “Con của anh, và cũng là con của cả bốn người họ”


Jaejoong bất ngờ gọi Yoochun vào nửa đêm, mã số từ Nga “Hôm nay có một cô gái nhận ra hyung” giọng điệu cực kì không tin nổi của cậu làm Yoochun bật cười

“Vậy hyung nghĩ sao, Jae? Ca sĩ chính của TVXQ, đó không đơn thuần là hư danh đâu”

Yoochun tự hỏi đó là tiếng cười, hay chỉ là tiếng lạo xạo do khoảng cách quá xa, một khoảng lặng kéo dài

“Thực ra...là vì cuốn sách của hyung, người ta mới dịch nó” cậu nói nhanh, như thể hi vọng những tiếng líu ríu của mình sẽ khiến mọi thứ ít bị tác động hơn “cô ấy nhìn thấy hình hyung ở sau cuốn sách. Kì quặc, nhỉ?”

Sự hăng hái gượng gạo của Yoochun, nhưng không thể với Junsu

“Chúng ta biết không có gì là mãi mãi mà” Junsu nhắc khẽ, và Yoochun nghĩ, không phải những vị thần không bao giờ chết sao

Không có kế hoạch nào cho những concert kỉ niệm

Junsu sẽ lôi Yoochun lên sân khấu mỗi khi cậu buồn chán, hay muốn nhớ lại những kỉ niệm. Có đôi khi Jaejoong và Yoochun tạt qua studio của Yunho, trình diễn một màn tái hợp ngẫu hứng JaeChunHo. Cả nhóm đã hí hửng góp mặt hát hò vào sinh nhật lần thứ 35 của Changmin, để rồi sau đó một sinh viên ở đó đã ngất trong vòng tay Yunho, kèm theo lệnh cấm không bao giờ được xuất hiện trong lớp của Changmin

Luôn có những tin đồn về việc quay lại, sự trở về của những vị thần. Câu nói của Yunho luôn trong tâm trí họ “Cho dù khi đó chúng tôi đã 85 tuổi và chẳng ai nhớ nổi tên chúng tôi” Một luật lệ bất thành văn: không được để hi vọng của họ được thắp lên, không được để hi vọng của chúng ta được thắp lên. Chín trong mười cuộc phỏng vấn của Junsu đều có cùng một câu hỏi, và lần nào cậu cũng nói “Chúng tôi sẽ không quay lại là TVXQ, bởi vì chúng tôi chưa bao giờ ngừng là TVXQ”

Họ hát cùng nhau, trong những dịp hiếm hoi khi Jaejoong quay về, rám nắng và trưởng thành hơn sau mỗi cuộc phiêu lưu, khi Changmin dứt mình ra khỏi công việc bộn bề, khi Yunho bị Midori “đá” ra khỏi nhà bằng nụ cười rạng rỡ. Một khoảng khắc để thả mình

Jaejoong tất tả đi lại trong bếp, cằn nhằn Changmin và Yunho về sự gầy gò của họ, thậm chí hyung có thể thấy xương của hai người thò ra đấy. Làm như hyung khá hơn em ấy. Changmin trả đũa, trong khi đè Yoochun ra đòi phần thắng cược trong trong chơi cả hai mới chơi tuần này. Yunho thở dài đầy vẻ bao dung “tôn trọng hyung của em một chút đi” và Jaejoong sẽ quăng cái muỗng gần nhất vào đầu cậu em út, lầm bầm “mấy đứa lớn nhanh quá” Đứa em láo xược nhảy tưng tưng trên người xác chết Yoochun, vậy mà vẫn đủ sức hất Jaejoong sang một bên. Tiếng cười vang vọng, như thể họ vẫn là những chàng trai 24 tuổi, khiến cả thể giới chao đảo

Junsu là người đầu tiên cất tiếng hát, cậu luôn là người bắt đầu hát

(Yoochun có lần đã nói “dù hai mươi, ba mươi hay cả ngàn năm nữa cũng vậy, thứ âm nhạc tuyệt vời nhất của chúng tôi, là khi cả năm cùng cất tiếng hát” và Yoochun chưa bao giờ sai)
Không có gì phải luyến tiếc, không phải là “thứ chúng tôi đã từ bỏ”, bởi vì họ vẫn nắm trong tay mình. Họ giữ điều kì diệu ấy khỏi hoen ố bởi những bộn bề của cuộc sống, không còn những gánh nặng, không còn những trách nhiệm. Sự hòa hợp tạo nên thứ âm nhạc tuyệt vời, vẫn ngọt ngào và mạnh mẽ như khi họ mới 22 tuổi, khao khát bằng cả trái tim mình, và đôi khi họ nghĩ, họ vẫn làm được.

Yunho là một người cha mẫu mực, Changmin là một giảng viên đại học, Yoochun là một nhà soạn nhạc, Junsu là một ca sĩ nổi tiếng, và Jaejoong là chàng lãng du. Họ vẫn có nhau

Những bàn tay vẫn nắm chặt cho đến cuối con đường, Junsu – Yoochun – Jaejoong – Changmin – Yunho, bởi vì, đó là cách mọi thứ bắt đầu, Dong Bang Shin Ki hwaiting, tiếng thì thầm vang lên, như lời nguyện cầu


trans by wind JJ